COVID-19 ĐÃ LÀM THAY ĐỔI CON NGƯỜI NHƯ THẾ NÀO

Chỉ trong vòng chưa đầy 3 năm qua, Thế giới như vốn chúng ta biết đã thay đổi, COVID-19 đã lan nhanh với tốc độ đáng báo động trên tất cả các quốc gia và châu lục. Nói riêng ở khu vực Đông Á và Thái Bình Dương, nơi sinh sống của 2,2 tỷ người, COVID-19 làm cho nhiều gia đình lâm vào tình trạng khó khăn hơn khi mà họ đang phải vật lộn để mưu sinh và giáo dục con cái. COVID-19 đã làm đảo lộn cuộc sống của nhiều người, những người đã bị mất việc làm, mất nguồn thu nhập, làm gia tăng bất bình đẳng. COVID-19 chồng chất thêm khó khăn lên một khu vực có nhiều thiên tai và bị ảnh hưởng nặng nề của biến đổi khí hậu. COVID-19 làm cho việc vi phạm quyền trở nên phổ biến hơn. COVID-19 là khủng hoảng về nhân quyền, khủng hoảng về y tế và khủng hoảng về kinh tế.

Chỉ riêng ở Việt Nam đã có đến 4 đợt bùng phát dịch và đợt 4 vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc khi cứ liên tục xuất hiện nối dài những ca nhiễm trong cộng đồng. Hồ Chí Minh và các tỉnh miền Tây đã phải chịu cảnh giãn cách hơn 4 tháng trời, nhiều gia đình vốn đông đúc vậy mà sau đại dịch chỉ còn lại một người cô đơn vượt qua đại dịch. Có những y bác sĩ, đội ngũ tình nguyện mỗi ngày khoác lên mình bộ đồ bảo hộ nóng nực đến kiệt sức.

Covid-19 đã làm thay đổi con người như thế nào?

Có thể nhận thấy sự thay đổi lớn nhất của con người thể hiện ở việc biết yêu và trân trọng tình yêu thương với gia đình và cộng đồng. Việt Nam vốn là một đất nước giàu tình yêu thương nhưng qua thời gian và mặt trái xã hội đã dần làm cho con người có sự xa cách, ngờ vực nhau cả về tình thương. Có người thực sự khó khăn, họ không còn đường nào để xoay sở lên cầu cứu trên mạng xã hội, các phương tiện truyền thông khác, có người may mắn được giúp đỡ nhưng có người lại trái ngang nhận về toàn những lời nói tiêu cực: “Loại lừa đảo”, “bọn này lại lừa đây mà”… thật đáng buồn thay. Vì một bộ phận người xấu mà lòng tin yêu của con người cũng dần mất đi.

Khi dịch bệnh xảy đến, tình yêu của người dân đất Việt một lần nữa lại được hâm nóng, đùm bọc nhau. Trên mạng xã hội có những video được đăng tải trong nhà chỉ còn vài bơ gạo nhưng cũng sẵn sàng xúc chia cho người khác, “có cơm ăn cơm, có cháo ăn cháo”. Có gia đình sẵn sàng giúp đỡ những người xa xứ trú tạm tại nhà một đêm không phải nằm bụi ngoài hè để ngày hôm sau có sức khỏe tiếp tục hành trình về quê. Cũng có những đoàn/ cá nhân từ thiện giúp đỡ những người vô gia cứ có miếng cơm nóng, có cái bánh mình để “gặm” tạm qua những ngày giãn cách không có việc làm. Kể đến nhất có lẽ là tình yêu của ban ngành chính phủ dành cho người dân khi luôn luôn sát cánh hỗ trợ hết mình để chống dịch, trấn an người dân. Những người nhiễm bệnh không phải chi trả viện phí, người dân được tiêm vaccine miễn phí. Cho hỏi có đất nước nào nhiều tình yêu thương hơn thế!

Trong gia đình nhỏ của chúng ta, trước đây chắc hẳn chẳng ai dám mở miệng nói ra lời “con yêu bố”, “con yêu mẹ”, “em yêu anh/ chị”, “chị yêu em”… tại vì ngại, tại vì xấu hổ nên giấu diếm bày tỏ yêu thương theo cách thầm lặng đến nỗi nhiều khi chẳng ai thấy được. Hay có những người con, người làm cha mẹ xa xứ quanh năm suốt tháng ngày, cả năm có khi chỉ có thể thấy nhau vào dịp Tết hay qua những cuộc gọi vội vàng. Vì lẽ đó mà khi bệnh dịch ập đến có những người đã hối tiếc vì chưa kịp nói lời yêu thương, chưa kịp ở bên cạnh nhau nhiều mà đã phải tách biệt hai thế giới. Có những gia đình sau đại dịch chỉ còn 2 người 3 người khác đã đi đến một phương trời khác. Khi mất đi rồi mới biết trân trọng từ những điều nhỏ bé nhất.

Vậy đấy Covid-19 đã dạy cho con người có tình yêu thương và biết nói lời yêu thương mỗi ngày, thay đổi cuộc sống cả về mặt lợi và hại (chắc chắn mặt hại là nhiều hơn rồi). Mỗi ngày, mỗi giờ hãy liên tục biểu đạt tình yêu thương của mình ra bên ngoài, đừng giữ kín ở trong lòng vì tình yêu làm cho con người ta trở nên đẹp hơn rất nhiều.